Cái rét của Đại Yến, kỳ thực chẳng có bao nhiêu thành ý. Chưa tới Tết, gió lạnh cũng chẳng còn dữ dội như trước. Trên không thỉnh thoảng chỉ lác đác vài bông tuyết, có phần thi vị, như mưa bụi vấn vương trong những bài thơ xưa. Sở Nguyệt Ly trở lại Đế Kinh, lại không thấy tung tích của Bạch Vân Gian. Theo ước hẹn giữa hai người, giờ này hắn hẳn cũng sắp về tới Đế Kinh. Dù gì thì—đại tướng quân sắp khải hoàn hồi triều. Sở Nguyệt Ly đưa Cố Cửu Tiêu đến chỗ Bính Văn để hoàn tất công việc giả mạo chứng cứ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương