Đợi ba người lần lượt thay xong y phục khô ráo, Sở Nguyệt Ly lấy trâm cài có khảm dạ minh châu ra, thắp sáng cả một vùng quanh suối. Lam Ấp tóc dài xõa xuống, đang dùng tấm vải mềm lớn lau nhẹ mái tóc. Mái tóc nàng ta là loại tóc xoăn mềm bẩm sinh, điều khiến Sở Nguyệt Ly kinh ngạc nhất chính là—nó màu bạc ánh kim, chứ không phải đen! Cố Cửu Tiêu cũng rất bất ngờ, đưa tay nhấc lấy một lọn tóc bạc, tặc lưỡi nói:“Loại gì thế này? Sao lại là màu bạc trắng? Lam Ấp khẽ mỉm cười, giơ tay nhẹ vuốt dọc mu bàn tay của Cố Cửu Tiêu. Hắn lập tức rùng mình, buông tay. Lam Ấp cứu được tóc mình, mới ung dung đáp:“Quả nhiên người Yến quốc các ngươi chẳng có chút kiến thức. Bản vương sợ bị nhìn chằm chằm khi ra ngoài nên mới nhuộm tóc đen. Nhưng loại nhuộm ấy không chịu nổi nước suối lưu hoàng, liền phai hết. Nói đoạn, nàng khẽ hất mái tóc dài, ném ra một cái liếc mắt đưa tình:“Hầu gia, có muốn sờ thêm chút nữa không? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương