Sở Nguyệt Ly thấy Cố Cửu Tiêu lúc thì nhẫn nhịn, lúc thì gào rú, khi thì khó chịu vặn vẹo, cảm thấy vô cùng thú vị, không nhịn được bật cười ha hả. Tiếng cười của nàng sảng khoái, như mang theo ma lực, khiến người khác cũng theo đó mà lòng dạ thoải mái, tâm tình nhẹ nhõm. Dưới ánh trăng, nữ tử mang mặt nạ đang xoa bóp chân cho một vị mỹ nam mảnh khảnh, hai người vừa đùa giỡn vừa vung nước bắn lên, từng giọt nước lấp lánh bay lên không trung, dưới ánh trăng như phủ một lớp ánh sáng lung linh. Mọi thứ đẹp như một câu chuyện cổ tích giữa đời thực. Lam Ấp nấp trong bóng tối, nhìn đến xuất thần. Tỳ nữ to lớn tên là Mộc Tráng, còn nam hộ vệ gầy yếu tên Mộc Thanh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương