Sở Nguyệt Ly và Cố Cửu Tiêu không nói gì thêm, chỉ đành quay đầu ngựa trở về. Sở Nguyệt Ly vừa nghịch ống thép trong tay, vừa cảm khái:“Lặn lội một đường bôn ba mà về tay trắng, Cửu gia, ngươi cần phải kiểm điểm đó. Cố Cửu Tiêu hừ một tiếng:“Để hôm nào phái cái lão què kia đi, xem con hồ ly lẳng lơ ấy có cào cho hắn xơ xác như tơ vò không! Sở Nguyệt Ly lắc đầu cười nhẹ. Cố Cửu Tiêu lại nói tiếp:“Thôi bỏ đi, đến loại đẹp trai như gia nàng còn chẳng thèm, lão què thì càng khỏi nghĩ. Hay là... đổi sang Phong Cương thử xem, may ra hợp mắt nàng ta. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương