Cố Cửu Tiêu mơ hồ cảm nhận được sự khác thường nơi Sở Nguyệt Ly, trong lòng nảy sinh chút ngờ vực, song lại cảm thấy điều ấy quá mức khó tin. Nghĩ mãi không ra, hắn dứt khoát đuổi theo. Bạch Vân Gian để Giáp Hành ở lại trông coi Phong Cương, bản thân cũng theo sau. Bình thường hắn bước chậm, chân tật không quá rõ, nhưng nay sải bước nhanh, khập khiễng thấy rõ, tuy có chút chật vật, nhưng phong thái vẫn không giảm. Sở Nguyệt Ly càng đi càng nhanh, khi đến trước phòng Trưởng công chúa, liền tung một cước đá bật cửa phòng, dọa đến mức Thích y nữ và Lý ma ma giật nảy người, làm động vào miệng vết thương của Trưởng công chúa. Trưởng công chúa nhíu mày, ngẩng đầu nhìn nàng. Ánh mắt hai người giao nhau, trong lặng lẽ bỗng như có máu tươi bắn tung, đao quang kiếm ảnh lấp lóe. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương