Phong Cương mất máu quá nhiều, thương thế nghiêm trọng, nhưng trí mạng nhất lại là mũi tên ngắn cắm vào đốt sống lưng. Nếu không rút ra thì không thể trị, nhưng nếu rút, e rằng tổn thương đến đốt sống cổ, từ nay về sau… nằm liệt trên giường, không thể cất bước. Sở Nguyệt Ly hận chính mình sơ suất đến thấu xương. Nàng rõ biết Trưởng công chúa sẽ vì nửa mảnh “Hắc cấm lệnh” mà tới tìm, thế mà vẫn khinh suất tới hẹn. Rốt cuộc là nàng quá tin bản thân, cũng quá tin vào Phong Cương, chưa từng nghĩ rằng trong một cái bẫy được giăng sẵn tỉ mỉ như thế, sức của hai người lại nhỏ bé đến nhường này. Trên người Phong Cương, tổng cộng cắm mười hai mũi tên ngắn. Có lẽ vì sợ tổn thương tới Trưởng công chúa nên chưa được tẩm độc. Sở Nguyệt Ly tựa bên cửa sổ, lặng lẽ nghe tiếng Thái y Hứa gắp mũi tên ra khỏi thân thể Phong Cương. Mỗi một mũi được kéo ra, đều mang theo máu tươi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương