Trong phủ Cổ gia, Cổ Đại sốt ruột ngồi chờ tin tức từ lão phu nhân, nhưng nhìn bóng nắng ngả về tây, vẫn chẳng thấy hồi âm. Nàng đang định phái người ra ngoài dò la thì chợt nghe có người hô to: “Truyền thánh chỉ!”

Nàng bị thương ở chân, không thể xuống giường, chỉ có thể nôn nóng mà nhìn.

Đào công công ôm lấy thánh chỉ, vừa bước vào phòng nàng đã cười tủm tỉm, giọng điệu như xuân phong:“Chậc chậc… Cổ tiểu thư quả là một mảnh thâm tình, vì Lục vương gia mà không tiếc gãy cả một chân.

Cổ Đại nhìn thánh chỉ trong tay hắn, cả người như căng chặt lại. Nàng hỏi:“Chân của thiếp thân thương tổn chưa lành, không tiện xuống giường tiếp chỉ. Xin hỏi công công, thánh ý lần này… là gì?

Đào công công nhoẻn miệng cười bí hiểm, buông xuống hai chữ:“Tứ hôn.