Không ai hiểu rõ tâm tính u ám của hoàng thượng hơn Bạch Vân Gian. Hắn thích đem người khác chơi đùa trong lòng bàn tay, như vậy mới khiến hắn cảm thấy bản thân thật sự nắm trọn giang sơn, mới có được cảm giác kích thích khi đứng trên đỉnh quyền thế. Hắn thích nhìn người khác giãy giụa bên ranh giới sinh tử, không cho phép bất kỳ ai thoát khỏi sự khống chế của hắn… Cũng bởi vậy, Bạch Vân Gian càng thêm cẩn thận che chở đoạn tình cảm giữa hắn và Sở Nguyệt Ly. Bởi vì hắn thân thể tàn khuyết, không thể tranh đoạt ngôi vị, không thể cho nàng một đại yến không kiêng kị điều gì! Sở Nguyệt Ly luôn là cơn gió tự do, vậy mà lại vì hắn mà dừng lại. Hắn không thể bảo hộ sự tự do của nàng, ấy chính là một loại khuất nhục. Đó chính là điểm mâu thuẫn không thể điều hoà trong lòng Bạch Vân Gian. Nhưng giờ phút này, Bạch Vân Gian lại hy vọng Sở Nguyệt Ly có thể ích kỷ một chút. Song, cũng bởi vì thấu hiểu, vì tin tưởng, hắn biết rằng nếu nàng lựa chọn vì Hỉ Ca mà cầu xin thánh chỉ, vậy thì… Hỉ Ca nhất định đang đối diện với hiểm nguy to lớn. Ánh mắt Sở Nguyệt Ly và Bạch Vân Gian giao nhau, không cần lời nói, nhưng trong đáy mắt họ đều là khát vọng, là giằng xé khó lòng nói nên lời — một nỗi chua xót không thể nắm giữ số mệnh, lại cũng vì có nhau mà dũng cảm tiến bước. Trên đời này, chẳng có điều gì khiến lòng người an ổn hơn câu nói: “Ta ở bên nàng. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương