Đào công công trông theo bóng hai người Cố Cửu Tiêu và Sở Nguyệt Ly đi nhanh phía trước, khóe môi chậm rãi cong lên, lộ ra một nụ cười hiểm độc:“Nghe nói tiểu thư phủ Cố thân thể không khoẻ, Hầu gia vội vội vàng vàng như thế, là muốn tìm Thái y xem mạch chăng? Cố Cửu Tiêu và Sở Nguyệt Ly đồng thời dừng bước, quay đầu nhìn Đào công công, bắt trọn nét cười nham hiểm bên khóe môi hắn. Sở Nguyệt Ly bước đến gần, lạnh giọng hỏi:“Công công lời ấy là có ý gì? Đào công công mỉm cười, đáp:“Nếu ngay đến huyện chủ cũng không hiểu, nô tài càng không rõ. Chẳng qua chỉ là một câu quan tâm mà thôi. Ánh mắt Sở Nguyệt Ly sắc lạnh, từng bước ép sát:“Là ngươi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương