Bạch Vân Gian xưa nay chưa từng nghĩ rằng tình cảm giữa hắn và Sở Nguyệt Ly… lại là loại “ngủ xong rồi bỏ chạy. Nhưng hiện thực lại vả thẳng vào mặt, vừa nhanh vừa đau.

Tâm trạng của hắn, thật sự rất phức tạp — bảo là tức giận, đúng là có tức; bảo là buồn bực, lại đúng là cũng buồn; bảo là… thôi vậy, tóm lại là ngũ vị tạp trần.

Dĩ nhiên, hắn cũng từng nghĩ, có khi là có chuyện đột xuất, khiến Sở Nguyệt Ly buộc phải vội vàng rời đi. Nhưng nghe Kiêu Ất báo lại, xe ngựa chuẩn bị đầy đủ, vàng bạc hành lý thu dọn đâu ra đấy, đến cả y phục thay giặt cũng mang đi.

Thế này là sao? Là không định quay lại, hay đang giở trò gì đây?!Là… chán hắn rồi, hay là…

A!!!