Phong Cương đứng yên không nhúc nhích.Cố Cửu Tiêu đấm hắn một cái, giục: “Đi thôi!Phong Cương vẫn không động đậy. Cố Cửu Tiêu bèn quay đầu nói với Triệu Bất Ngữ: “Trời sắp tối rồi, ngươi dẫn mọi người đi tìm khách điếm nghỉ ngơi. Sáng mai lên đường. Gia đi một lát rồi về.Triệu Bất Ngữ lập tức gật đầu, quay người rời đi không chút do dự, dứt khoát bỏ Cố Cửu Tiêu lại cho Phong Cương. Sở Nguyệt Ly không nói phải dẫn theo Cố Cửu Tiêu, thế nên Phong Cương quyết không mang theo.Hai người cứ thế giằng co, không ai chịu nhường. Thời gian cứ trôi, Phong Cương sốt ruột vô cùng, nhưng cũng không thể vứt Cố Cửu Tiêu lại. Nơi đây nằm gần biên cảnh, dân phong thô bạo, nguy hiểm rình rập. Nếu bỏ lại Cố Cửu Tiêu chẳng khác nào thả một con cừu béo ngon vào đàn sói.Tất nhiên, lý do chính khiến hắn không thể buông tay là — Cố Cửu Tiêu đang cải trang nữ nhân!Thả một “con cừu cái vào đàn sói, hậu quả khó mà tưởng tượng. Phong Cương nhẫn nại hết lần này đến lần khác, cuối cùng đành cõng Cố Cửu Tiêu đi tìm Triệu Bất Ngữ. Ai ngờ vừa tới nơi, thấy đúng khách điếm mà… Sở Nguyệt Ly đang ở, mặt hắn lập tức sầm lại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương