Sở Nguyệt Ly biết, Đào công công tuyệt đối sẽ không ngồi yên chờ chết. Nàng buông đũa bát, hỏi:“Chuyện gì xảy ra?

Triệu Bất Ngữ đáp:“Biên quan thiếu lương thực và áo ấm. Lục vương gia đã lên đường đến tiền tuyến trước. Người giao cho Ninh Vận Hàm ở lại đế đô, phụ trách thu gom và chuyển gấp áo bông, quần bông đến biên cương. Nhưng mới vừa rồi, Ninh Vận Hàm bị bắt vì cáo buộc tham ô. Hơn nữa, số áo quần gom được đều vô cùng mỏng manh, rõ ràng là cắt xén nguyên liệu, không thể chống lại gió tuyết.

Sở Nguyệt Ly không lập tức phản ứng, nàng buộc bản thân phải bình tĩnh suy nghĩ.

Cố Cửu Tiêu thì đã đứng lên, vừa đi đi lại lại, vừa nhíu mày nói:“Bạch Vân Gian vì binh lính biên quan mà cầu xin hoàng thượng, nhưng hoàng thượng lại lấy cớ quốc khố trống rỗng, bắt Bạch Vân Gian tự xoay sở. Nói trắng ra là, chẳng phải muốn dòm ngó số bạc A Ly đưa cho Bạch Vân Gian sao? Hắn mang bạc đưa cho Ninh Vận Hàm, bảo hắn nhanh chóng tìm người may đồ, chuẩn bị lương thảo, còn bản thân thì đi trước trấn an lòng quân. Ninh Vận Hàm là một con chó trung thành của Bạch Vân Gian, bảo hắn tham ô, gia không tin.

Sở Nguyệt Ly hiểu, vì lý tưởng trong lòng, Bạch Vân Gian đã kết thù với không ít người. Nhưng vào đúng thời điểm then chốt này, kẻ dám ra tay hiểm độc, bất chấp đại cục, trừ Đào công công ra — nàng thật không nghĩ đến ai khác.