Bạch Vân Gian bắt lấy ánh mắt của Sở Nguyệt Ly, lòng khẽ run rẩy. Hắn vươn tay nâng cằm nàng lên, đầu ngón tay vuốt nhẹ môi nàng, giọng mang theo vài phần ám muội:“Thế nhân nói: chỉ một lần thoáng thấy kinh hồng, liền sa vào biển tình, không cách nào thoát ra. Trước kia, ta không tin. Nếu ta một lòng muốn quy y cửa Phật, thì chỉ cần một cái liếc mắt của A Nguyệt… cũng đủ khiến ta động niệm hoàn tục.

Sở Nguyệt Ly lòng ngọt, miệng cũng ngọt, làm bộ làm tịch, khẽ oán trách:“Nếu một ngày lòng ta hóa lạnh như băng, chỉ cần vài câu tình ngữ của chàng, liền có thể khiến ta ấm lên thành than hồng.

Bạch Vân Gian lập tức ôm chặt lấy nàng, ôm nàng vào lòng, khép mắt lại, ngửi lấy hương thơm nhẹ thoảng nơi cổ nàng, dịu dàng nói:“Sẽ không để nàng có ngày lòng như băng lạnh.

Sở Nguyệt Ly cười đáp:“Lòng ta vốn đã lạnh, lại cứng như đá, chẳng dễ bị người phá vỡ. Chàng hãy tự bảo vệ lòng mình cho tốt, nhớ giữ ấm ta.

Bạch Vân Gian càng ôm nàng chặt hơn, đáp:“Được, ta hứa với nàng.