Sau khi dỗ dành được Sở Nguyệt Ly, Xuân Nhiễm Chi vốn định rời đến phủ Quỷ Đô, nào ngờ phát hiện trán nàng có chút nóng, hiển nhiên đã nhiễm phong hàn. Hắn lập tức cho gọi thái y đến bắt mạch, chẩn đoán cẩn thận, sau cùng đích thân vào bếp sắc thuốc. Một phen bận rộn, đã tới quá trưa.
Sở Nguyệt Ly nói không muốn ăn, miệng nhạt chẳng có khẩu vị, duy chỉ nhắc tới món thịt hầm rau củ mà Xuân Nhiễm Chi từng làm thì hơi có chút động tâm. Xuân Nhiễm Chi lại lần nữa xắn tay áo, vì nàng nấu món thịt hầm rau củ. Nàng miễn cưỡng ăn được nửa bát, dáng vẻ lờ đờ, tựa hồ muốn ngủ, lại than lạnh.
Thêm chậu than vàng, nàng chê trong phòng ngột ngạt, khó thở, đòi mở cửa sổ. Đắp thêm chăn, nàng lại bảo nặng nề khó chịu. Cuối cùng, Xuân Nhiễm Chi dứt khoát ôm nàng vào lòng, lấy thân thể truyền ấm. Sở Nguyệt Ly tuy có vài câu châm chọc, nhưng rốt cuộc cũng không phản đối.
Bên ngoài, tuyết bay lả tả — là trận tuyết đầu đông, cũng là trận tuyết đầu tiên từ khi Sở Nguyệt Ly tới Đại Yến.
Không biết tự khi nào, đã tròn nửa năm.