Sở Nguyệt Ly muốn cứu được Phạm Tư Triết, trước hết phải chuẩn bị cho hắn một đôi giày có thể trượt bánh. Nếu để người khác cõng thì cũng được, nhưng… nàng sợ liên lụy người khác. Dù là kiếp này hay kiếp trước, nàng đều đã quen với việc một thân một mình, hành động đơn độc.

Cố Cửu Tiêu nghe xong, xoa cằm nói:“Không có chân, lại muốn làm giày có bánh xe gắn vào chân…Hắn bật cười sảng khoái:“Ý tưởng này thật thú vị! A Ly, nàng cứ yên tâm, chuyện này giao cho gia.

Sở Nguyệt Ly nghiêm túc nói:“Chuyện này rất quan trọng, phải làm gấp. Chậm một chút thôi cũng có thể xảy ra biến cố.

Cố Cửu Tiêu đáp cũng rất nghiêm túc:“Gia chưa bao giờ tự tát vào mặt mình.

Sở Nguyệt Ly hỏi:“Bao lâu thì làm xong?