Sở Nguyệt Ly theo thứ tự từ A đến Z, lần lượt nhấn từng chữ cái. Trình tự không hẳn lộn xộn, chỉ thỉnh thoảng nhảy một vị trí. Khi chữ cái cuối cùng Z được nhấn xuống, chỉ nghe tiếng két két vang lên, cánh cửa đá dày nặng chậm rãi mở ra! Sở Nguyệt Ly liếc nhìn vào bên trong một cái, rồi cùng Thích Bất Nhiên tiến vào. Cánh cửa đá sau lưng họ chậm rãi khép lại, phát ra âm thanh trầm đục, nghe vào cũng khiến người ta rợn tóc gáy. Trong mật thất, không có vật gì, chỉ có hai mươi bốn ngọn cung đăng, treo đều trên mặt tường hình vòng cung. Đèn tuy mờ tối không sáng, nhưng nhìn chất liệu thì là đồng thau, chạm khắc tinh xảo vô cùng. Nơi này quá mức quỷ dị, may nhờ có ánh sáng từ viên dạ minh châu, mới không khiến người ta quá mức sợ hãi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương