Nỗi lo của Cố Cửu Tiêu quả thật không dư thừa.Cổ Đại nhìn qua thì yếu đuối mảnh mai, vậy mà chỉ khẽ xoay người đã tránh được cú tát của hắn. Cố Cửu Tiêu vung tay hết sức, không đánh trúng, suýt nữa còn làm chính mình ngã sõng soài. Lý ma ma lo lắng kêu lên: “Hầu gia cẩn thận! rồi vội vàng muốn chạy tới ngăn cản, nhưng lại bị Triệu Bất Ngữ chặn lại. Cố Cửu Tiêu thì mặt dày như thường, xoay người bổ nhào tới, đưa tay giật lấy hòm thuốc của Cổ Đại.Cổ Đại kéo lại, Cố Cửu Tiêu lập tức ngồi phệt xuống đất, dùng toàn bộ sức lực giữ chặt không buông, khiến nàng buộc phải nhả tay. Hắn làm bộ như tùy tiện quăng chiếc hòm ra một bên, rồi giơ chân đá mạnh, khiến hòm đập vào tảng đá, rơi tung tóe. Ánh mắt Cổ Đại chợt đổi, lạnh lùng hỏi:“Hầu gia có ý gì đây? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương