Cổ Đại nhìn dung nhan của Bạch Vân Gian, bao xúc cảm cuồn cuộn trong lòng suýt nữa phá tan vỏ bọc cố nén của linh hồn.Nàng âm thầm siết chặt tay, nói:“Thân thể vương gia tuy mang bệnh, nhưng cũng chưa đến mức nghiêm trọng.Vương gia chi bằng nghỉ ngơi một lát, để tiểu nữ đi một chuyến, sẽ sớm trở về.
Bạch Vân Gian nhướng mày, chậm rãi nói:“Cổ đại phu xưa nay tận tâm tận lực với bản vương.Nay xem ra, mạng sống của một kẻ xa lạ lại quý giá hơn cả bản vương ư?
Cổ Đại vội vàng giải thích:“Vương gia hiểu lầm rồi.Tiểu nữ muốn cứu người, là để lấy lại Bích Lạc Định Nhan Châu cho vương gia.Vương gia không biết, từ khi cây trâm kia bị Hầu gia đoạt đi, tiểu nữ ngày đêm ăn ngủ không yên, trong lòng dằn vặt tự trách không thôi.Dù tiểu nữ thân là nữ nhi, cũng biết đạo làm người, làm việc.Nếu không thể thân chinh lấy lại viên châu ấy, lòng ta khó an.Mong vương gia rộng lượng, dung thứ cho chút tâm tư nhỏ nhoi này.Nói rồi, nàng khom gối hành lễ, chuẩn bị rời đi.
Bạch Vân Gian mặt liền trầm xuống:“Chẳng lẽ… Cổ đại phu không tin bản vương có thể đích thân lấy lại viên châu?
Cổ Đại thấy hắn giận, trong lòng thoáng loạn, song rất nhanh đã trấn định lại, đáp:“Vương gia thừa biết, sự tình chẳng phải như vậy.Ta chỉ không hiểu, vì sao vương gia lại cứ nhất quyết ngăn cản ta cứu người?Nếu ta không đi, nhất định sẽ đắc tội với Trưởng công chúa, rơi vào cảnh muôn đời không thể trở mình.Nếu như…Nàng hơi ngừng lại, ánh mắt kiên định thêm vài phần, tiếp lời:“Nếu vương gia chịu ban cho ta một danh phận có thể nương thân, ta nguyện đắc tội với Trưởng công chúa cũng không oán sợ, không lo lắng từng bước như đi trên băng mỏng.Nói đoạn, nàng quỳ gối xuống ngay bên chân Bạch Vân Gian, ngẩng mặt lên, đôi mắt trong veo nhìn hắn đầy u oán tha thiết:“Xin vương gia thành toàn.