Ngọn nến khẽ lay, nổ ra một tia lửa nhỏ, trong bầu không khí ngột ngạt của Sở phủ, lại càng thêm vài phần quỷ dị. Đúng lúc Sở đại nhân định mở miệng, chợt thấy quản gia hốt hoảng chạy vào đại sảnh, run giọng bẩm: “Lão gia! Lão gia! Không xong rồi! Đào công công tới! Sở đại nhân hoảng sợ đến mức trượt khỏi ghế ngã xuống đất, vội vàng bò dậy, quay người định trốn vào nội thất, giả vờ như chưa hay tin công công giá lâm. Những người khác trong phủ cũng không khác, vừa nghe thấy tên Đào công công, ai nấy đều hồn phi phách tán, chỉ nhớ tới lần trước hắn đến tìm Sở Nguyệt Ly, cả phủ bị phơi nắng ngoài sân đến đầu váng mắt hoa — quả thực là ám ảnh không thể quên. Quản gia thấy ai nấy bỏ chạy, cũng muốn chuồn theo. Không ngờ, giọng nói của Đào công công vang lên ngay cửa, rồi hắn cũng đã bước vào đại sảnh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương