Chẳng rõ là do e ngại lời uy hiếp của Sở Nguyệt Ly, hay còn có nguyên nhân gì khác, đám người hung hăng do tên lão đại dẫn đầu lại cứ thế mà chùn bước rút lui, dáng vẻ chật vật chẳng khác nào chó nhà có tang. Tiếng khóc lóc vẫn chưa dứt, như trút hết nỗi oan ức chất chồng.

Sở Nguyệt Ly hơi nhíu mày, trong lòng càng lúc càng cảm thấy chuyện này không đơn giản.

Phạm Đoàn hỏi:“Tiểu thư vì cớ gì không vui? Chẳng phải bọn chúng đã rút lui rồi sao?

Sở Nguyệt Ly đáp:“Ngươi từng thấy sói chưa?

Phạm Đoàn lắc đầu, song lại vội bổ sung:“Tuy chưa từng thấy, nhưng từng nghe phụ thân kể qua. Phụ thân bảo, sói thì giống như... nhị hà. Nhưng nhị hà là gì, phụ thân lại chẳng nói rõ.