Sở Nguyệt Ly lập tức hạ quyết định:“Nhanh! Trốn đi! Phong Cương không nói hai lời, lập tức ném Quỳnh Châu quận chúa xuống gầm giường, chính mình cũng lăn theo trốn cùng. Gã tiểu đồng trốn vào tủ, vừa đóng cửa lại thì Phương hầu, đeo nửa mặt nạ, đã đẩy cửa bước vào. Chỉ nghe tiếng cửa mở đóng thôi cũng biết người tới mang theo cơn tức giận ngút trời. Phương hầu bước thẳng đến giường, xốc mạnh rèm màn lên, nghiến răng nói:“Ngươi cái đồ… Sở Nguyệt Ly nằm sấp trên giường, chớp mắt mơ màng, nói năng líu lưỡi:“Ai… ai là cái đồ… khốn kiếp nào… dám… ợ… dọa bổn huyện… chủ… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương