Manh mối duy nhất về chuyện của Sở Nguyệt Ly chỉ là đôi vòng tay bằng vàng. Vòng vàng tinh xảo tuyệt luân, dùng kỹ thuật chạm trổ tinh vi, vừa quý giá vừa thanh nhã. Loại trang sức này, người bình thường tuyệt đối không có tư cách đeo. Trong lòng Sở Nguyệt Ly đã có tính toán, nghi ngờ chuyện này có liên quan đến Quỳnh Châu, nhưng vẫn cần xác nhận thêm lần nữa mới được. Nói thật, nàng không tin với đầu óc của Quỳnh Châu mà có thể bày ra được một kế hoạch sát hại liên hoàn như vậy. Đương nhiên, tình nhân của ả hẳn là có chút bản lĩnh, nhưng nàng vẫn chưa rõ có phải là người đó ra tay hay không. Khi Sở Nguyệt Ly đang định đi điều tra Vinh Huy, thì Bạch Vân Gian đã sai Kiêu Ất đưa tới một cái bọc từ chỗ Vinh Huy. Mở ra xem, bên trong là trăm lượng bạc trắng. Kiêu Ất nói:“Chủ tử đã cài người bên cạnh Quỳnh Châu quận chúa, phát hiện ả từng phái người đến mua chuộc Vinh Huy. Sở Nguyệt Ly gật đầu, tỏ vẻ đã biết. Kiêu Ất liếc nhìn Đa Bảo đang ngồi ngơ ngác trên giường, có chút lo lắng, nhưng lại không biết nên mở lời thế nào. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương