Sở Nguyệt Ly lập tức giãy khỏi gọng kìm của Trần Sinh, ngoảnh đầu nhìn ra viện, chỉ thấy Đa Bảo nương như phát cuồng mà lao tới chỗ Đa Bảo, còn Đa Nhãn thì lại trừng mắt nhìn nàng, giơ đoản đao đâm thẳng vào bụng Đa Bảo nương. Hai mắt Sở Nguyệt Ly đỏ rực, trong tiếng gào xé họng của Đa Bảo, nàng xông khỏi người Trần Sinh, ôm lấy thân thể Đa Bảo nương đang ngã về sau. Đa Bảo nương nắm chặt tay nàng, nhìn về phía Đa Bảo, giọng yếu ớt: “Cầu... cầu tiểu thư, bảo... bảo vệ Đa Bảo… Lời còn chưa dứt, người đã nhắm mắt lìa đời. Sở Nguyệt Ly khẽ thở dài, bàn tay cũng cứng đờ. Nàng đưa tay dò mạch, xác nhận Đa Bảo nương đã tử vong. Đa Bảo trừng đôi mắt đỏ ngầu, run giọng hỏi: “Nương? Nương ơi… Nó vùng vẫy dữ dội, nhưng không thoát khỏi tay Đa Nhãn và Đại Lực. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương