Khi Sở Nguyệt Ly xuất hiện tại Tiêu Dao Các, đúng là khiến Quận chúa Quỳnh Châu giật mình không nhẹ, còn tưởng nàng tới gây chuyện, đánh nhau một trận nữa. Dù sao thì khí thế hung hăng của Sở Nguyệt Ly trước kia quả thật khiến người ta ấn tượng sâu sắc.

Nào ngờ, Sở Nguyệt Ly chỉ ung dung nói:— Hôm nay ta đến, chẳng phải vì sợ ngươi, cũng không phải để đánh nhau.

Quỳnh Châu nghe thế, trong lòng cũng thở phào một hơi, trên mặt lại mang theo vẻ kiêu căng:— Vậy ngươi tới làm gì?

Sở Nguyệt Ly khẽ nhếch môi cười:— Giữa ta và ngươi vốn không có thâm thù đại hận gì, chỉ là vài hiểu lầm mà ra va chạm. Ta ấy mà, chỉ là một tiểu nữ nhân quê mùa, tay chân khỏe hơn đầu óc, lại chẳng biết chơi mấy trò thủ đoạn mưu toan, nên chẳng ai chịu chơi với ta. Gặp được quận chúa, được người coi trọng, ta trong lòng vui lắm. Nghĩ tới nghĩ lui mấy hôm nay, thấy nên nói rõ ràng một phen, có thể chơi tiếp thì cứ chơi. Ta nghĩ quận chúa không phải người nhỏ nhen đâu.

Quận chúa Quỳnh Châu nheo mắt đánh giá nàng:— Ngươi đến để xin lỗi, cầu ta tha thứ?