Sở Nguyệt Ly vốn không tin Từ di nương lại vì hai câu nói của Sở Chiếu Nguyệt mà nuốt vàng tự tận. Nhưng đến khi nàng quay về Sở phủ, mới phát hiện thi thể của Từ di nương đã bị đưa đi chôn cất rồi.

Sở Mạn Nhi trốn biệt trong phòng, không chịu gặp ai.Sở Thư Diên mắt đỏ hoe, cúi đầu không nói lời nào.Ngay cả Sở đại nhân, không rõ vì chán ghét sân viện vừa có người chết hay vì lý do nào khác, cũng dọn ra thư phòng ngủ.Phu nhân họ Sở chỉ khẽ thở dài, tuyệt không nhắc đến việc này nữa.

Không sao tìm được câu trả lời, Sở Nguyệt Ly quay về Tử Đằng Các, thì thấy Thái Hoa ghé sát lại, nói nhỏ:— Đại tiểu thư vừa mới rời đi không lâu, nếu tam tiểu thư đi nhanh chút, hẳn là có thể gặp được nàng.

Nói xong, liền lui vào nhà bếp giúp việc.

Sở Nguyệt Ly hơi nhướng mày, khóe môi nhếch lên, hiện rõ ý cười thâm sâu.