Quỳnh Châu quận chúa không ngờ Cố Cửu Tiêu lại dám đánh nàng thật, nhất thời ngây người tại chỗ. Nàng run rẩy môi, giọng lắp bắp:— Ngươi… ngươi… ngươi dám bắt nạt một nữ tử yếu đuối như ta?! Cố Cửu Tiêu nhếch môi, mỉa mai:— Ngươi không phải suốt ngày rêu rao rằng ta thích mặc nữ trang, là một đại gia khuê tú chính hiệu đó sao? Thế nào, tỷ muội đánh nhau mà cũng gọi là bắt nạt à? Hửm… Một câu, khiến Quỳnh Châu không thốt nên lời. Nàng chỉ còn biết quay sang nhìn Bạch Vân Gian, cầu cứu:— Lục vương gia, ngài phải làm chủ cho ta! Bọn họ suýt nữa đánh chết ta rồi! Bạch Vân Gian nhàn nhạt đáp:— Quận chúa Quỳnh Châu và Cố hầu xưa nay vốn thích đùa giỡn, đánh nhau ầm ĩ cũng là chuyện thường tình. Hôm nay là ngày đại hôn của Đinh Tổng, chớ gây chuyện ở đây nữa, ra ngoài đi. Hai câu nói nhẹ như gió thoảng, liền tiễn thẳng cả hai người ra khỏi Đinh phủ. Quỳnh Châu là hạng đàn bà đanh đá, khiến người chán ghét, còn Cố Cửu Tiêu thì lại là miếng cao da chó dính chặt lấy A Nguyệt, khiến hắn cũng thấy bực mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương