Trận ẩu đả giữa Hồ Vu Thái và Quận chúa Quỳnh Châu, từ Tiêu Dao Các kéo thẳng đến tận hoàng cung. Quận chúa Quỳnh Châu là người được nuôi dưỡng bên gối Thái hậu, tất nhiên phải khóc lóc tố khổ, dâng sớ kêu oan. Mà phụ thân Hồ Vu Thái chính là Tả Đô Ngự sử của Đô Sát viện, là trọng thần có tiếng nói trước mặt Hoàng thượng. Ông sinh con gái khi đã lớn tuổi, đặt tên là Hồ Vu Thái, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa, yêu thương chẳng khác gì châu ngọc trong tay. Nay bị uất ức như thế, sao có thể nuốt trôi? Lại nói, Quận chúa Quỳnh Châu kia, danh tiếng trong triều sớm đã bị khinh rẻ bởi không ít đại thần. Nếu để nàng ta ức hiếp Hồ Vu Thái, chẳng phải làm mất mặt đường đường là Đô Sát viện Tả Đô Ngự sử hay sao? Hoàng thượng và Thái hậu bị hai nhà này ồn ào đến mức đau đầu nhức óc. Quận chúa Quỳnh Châu vừa khóc vừa tố:“Hồ Vu Thái không phân trắng đen, vừa gặp đã động thủ đánh người. Hồ Vu Thái thì nói:“Nàng ta coi thần nữ là đồ ngốc, nói Hầu gia và Huyện chủ mây mưa trên một con thuyền nhỏ! Thần nữ nghe mà tức giận, định tới đánh Sở Nguyệt Ly. Kết quả… kết quả phát hiện là hiểu lầm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương