Sở Nguyệt Ly ngủ rất ngon, hoàn toàn không hay biết có hai người cả đêm không chợp mắt.

Thích Bất Nhiên cùng Phong Cương ngồi xổm trên cành cây lớn ở hậu viện nha môn, mắt trông trông mong mong về phía cửa sổ được Kiêu Ất trông giữ. Đến khi đèn nến trong phòng tắt lịm, hai người vẫn không hề nhúc nhích.

Thích Bất Nhiên lẩm bẩm: “Nến tắt rồi, sao trong lòng lại có chút hoang mang thế nhỉ? Hắn đưa tay đập nhẹ lên ngực, lại xoa xoa, cứ thấy trong lòng bức bối.

Phong Cương: “……

Thích Bất Nhiên nói: “Ban đầu còn thấy buồn ngủ, giờ lại chẳng còn chút buồn ngủ nào cả. Hắn xoa mặt, lại tiếp tục xoa mặt.