Sở Nguyệt Ly càng lúc càng cảm thấy hiếu kỳ về Trần Sinh.

Một nam nhân như hắn, rõ ràng luôn mang vẻ trầm lặng nghiêm nghị, vậy mà khi vào cung lại trở thành kẻ giả tạo đầy thủ đoạn. Thứ bột son trắng, đỏ, vàng, xám đen kia không chỉ là lớp hóa trang, mà còn là vũ khí của hắn, là bức tường ngăn cách linh hồn hắn với thế giới bên ngoài.

Nhưng dù là Đào công công hay Trần Sinh, hắn đều có thể thoải mái hóa thân, như cá gặp nước.

Vậy nên, Sở Nguyệt Ly không rõ, rốt cuộc hắn bị phân liệt nhân cách, hay chỉ đơn thuần là đang diễn kịch?

Nghe nói hắn vào cung khi mới tám tuổi, đến nay đã hai mươi năm. Trong hai mươi năm ấy, hắn đã trải qua những gì, không ai có thể biết rõ. Chỉ biết rằng, hắn leo lên nhanh nhất, trở thành tổng quản đại nội quyền lực bậc nhất, cũng là thái giám được hoàng đế tin tưởng nhất.