Quận chúa Quỳnh Châu nhướng mày, cười đầy ẩn ý với Sở Nguyệt Ly, sau đó hạ rèm xe, che đi cảnh tượng phong tình bên trong.

Xe ngựa quay đầu, Quận chúa Quỳnh Châu cứ thế bỏ mặc Sở Nguyệt Ly, cùng Trịnh Dao Đài rời đi.

Quận chúa Quỳnh Châu tuy thích trêu chọc Sở Nguyệt Ly, nhưng trong thâm tâm chưa từng coi trọng nàng. Ả cho rằng nàng chỉ là một kẻ nô tài may mắn, có thể sai đến gọi đi tùy ý.

Sở Nguyệt Ly không bận tâm thái độ của Quận chúa Quỳnh Châu, bởi vì nàng biết rõ, đời này, nàng không bao giờ có thể làm bạn với loại người như thế. Có một kiểu người, đầu óc vốn đã ngập nước, nhưng lại nhìn ai cũng như thể họ đang sắp chết đuối. Hiển nhiên, Quận chúa Quỳnh Châu chính là kiểu người đó.

Sở Nguyệt Ly ngồi trên phiến đá ven hồ, cân nhắc xem nên quay về tiêu cục hay về Sở phủ. Nhưng chưa quyết định được thì xe ngựa của Quận chúa Quỳnh Châu bất ngờ quay lại, lần này là để đi du thuyền.