Tim Sở Nguyệt Ly đập thình thịch, giống như một con ngỗng lớn vỗ cánh phành phạch, khóe môi khẽ cong lên, hiện rõ nụ cười mãn nguyện khi cuối cùng cũng thành công. Nói thật, nàng đã thèm khát Bạch Vân Gian từ lâu, chỉ muốn đem hắn từ trong ra ngoài mà thưởng thức cho thỏa mãn. Bạch Vân Gian lo sợ đè lên vết thương của nàng, nên chủ động nằm xuống, tùy ý để nàng hành động. Sở Nguyệt Ly vừa kéo áo hắn xuống, bỗng bộp một tiếng, có thứ gì đó va chạm vang lên. Nàng không để tâm, tiếp tục kéo quần lót của hắn, thì lại nghe một tiếng rắc, ngay sau đó là tiếng ai đó rên lên đầy đau đớn... Sở Nguyệt Ly nhướng mày, tiếp tục hôn Bạch Vân Gian, nhưng ngay lúc đó, trên đầu liên tục vang lên tiếng rắc rắc, từng mảnh ngói vỡ lả tả rơi xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương