Sự hài hước bất chợt của trưởng công chúa khiến Sở Nguyệt Ly lạnh sống lưng. Được người thích đương nhiên là chuyện tốt, nhưng bị người thích đến mức muốn vùi xuống mộ làm con dâu thì lại là chuyện khác.

Thấy Sở Nguyệt Ly mặt không biểu cảm, chẳng có chút phản ứng nào với lời tự tâng bốc của mình, trưởng công chúa liền thu lại nụ cười, có phần ngượng ngùng.

Sở Nguyệt Ly nghĩ rằng mình nên phối hợp một chút, dù sao thì số lần trưởng công chúa nói đùa chắc cũng đếm trên đầu ngón tay, thế nên nàng cười nhẹ.

Nhưng phản ứng của hai người lại không cùng tần số, nhất thời có chút lúng túng.

Trưởng công chúa nói: “Trời không còn sớm, bản cung về phủ đây.