Sở Nguyệt Ly kiễng chân bước xuống ghế, xỏ vội giày rồi lao nhanh ra ngoài.

Trong sân,Đa Nhãn và Bát Chỉ đang vây quanh Đào công công, hạ giọng to nhỏ điều gì đó. Sở Nguyệt Ly không thấy bóng dáng Hồng Tiêu và Thải Hoa đâu, lòng bỗng trầm xuống. Không ngờ, Đào công công lại áp dụng cách thẩm vấn tách riêng. May mắn là nàng và Hồng Tiêu đã bàn bạc từ trước, đảm bảo lời khai về chuyện thất lạc Dạ Minh Châu hoàn toàn thống nhất. Chỉ sợ kẻ thẩm vấn cũng lắm mưu nhiều kế như công công này, biết cách gài bẫy người khác.

Sở Nguyệt Ly phản ứng cực nhanh, không để Đa Nhãn và Bát Chỉ có cơ hội lên tiếng, lập tức chen lên, dùng thân mình chèn Bát Chỉ sang một bên, giành chỗ đứng cạnh Đào công công, cất giọng nhẹ nhàng:

“Để ta tiễn công công.

Đào công công liếc mắt nhìn nàng, nở nụ cười lạnh lẽo: