Cố Cửu Tiêu vì phẫn nộ mà run rẩy, suýt nữa đánh mất lý trí. Tuy nhiên, một lần không tin tưởng đã khiến hắn và Sở Nguyệt Ly ngày càng xa cách, vì vậy lần này, bất kể thế nào, hắn cũng phải trực tiếp hỏi rõ ràng trước mặt nàng. Nếu nàng có chút ẩn tình, hắn sẽ tin nàng, không chút hoài nghi. Cố Cửu Tiêu lập tức bật dậy, lao ra khỏi phòng, một cước đá tung cửa phòng Sở Nguyệt Ly, trầm giọng quát: “Trong lòng nàng, ta lại tầm thường đến thế sao!?” Trong phòng, Sở Nguyệt Ly đang thong thả thưởng thức điểm tâm, bên cửa sổ có một nam tử áo đen không chút nổi bật, đứng chắn lấy ánh sáng ban mai. Sự xuất hiện đột ngột của Cố Cửu Tiêu khiến Sở Nguyệt Ly sững sờ, tựa hồ không hề ngờ tới hắn sẽ đến đây. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương