Quan môi tới cửa, khiến trong lòng mọi người dao động ít nhiều. Người bị ảnh hưởng lớn nhất hiển nhiên là hai vị cô nương chờ gả trong phủ—Sở Mạn Nhi và Sở Chiếu Nguyệt. Sở phu nhân trầm giọng nói:“Đều lui xuống cả đi, để quan môi vào nói chuyện.” Từ di nương lo lắng Sở phu nhân sẽ làm khó dễ hoặc có toan tính khác, bèn tươi cười nói:“Thiếp thân hầu phu nhân chén trà, đỡ cho miệng khô lưỡi khát.” Sở Nguyệt Ly thấy Sở Chiếu Nguyệt đưa mắt nhìn mình, liền mỉm cười nói:“Giờ này còn có người dám đến cầu thân, cũng gan thật đấy. Được rồi, chúng ta trốn sau bình phong nghe thử xem.” Sở phu nhân vốn định trách mắng, nhưng vừa chạm phải ánh mắt Sở Nguyệt Ly, đầu ngón tay liền nhói đau, lập tức ngậm miệng, xem như ngầm đồng ý. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương