Ánh mắt của Bạch Vân Gian dịu dàng như ánh nắng ấm áp, chiếu lên khuôn mặt của Sở Nguyệt Ly, giọng điềm đạm nói:“Ngày mai ta sẽ cho người đưa đến vài rương hàng, nàng sắp xếp người chuyển đến Độ Giang. Chuyến đi này không ít nguy hiểm, nhất định phải cẩn trọng.” Sở Nguyệt Ly gật đầu, hỏi:“Những rương hàng đó có quan trọng không? Nếu không thể để thất lạc, ta sẽ đích thân đi một chuyến. Còn nếu chỉ là những thứ không quá quan trọng, ta sẽ chọn người có khinh công tốt, tùy thời có thể đào thoát.” Ánh mắt Bạch Vân Gian lóe lên một tia tán thưởng, đáp:“Chỉ cần phái những người có khinh công tốt là đủ.” Sở Nguyệt Ly gật đầu, dặn dò:“Vậy thì ngươi cũng phải cẩn thận.” Bạch Vân Gian khẽ cười:“Được.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương