Nếu là ngày thường, Trịnh Dao Sĩ chẳng bao giờ quan tâm đến lời của Sở Trân Châu. Nhưng lần này, lời nàng ta nói lại trúng ngay tâm ý hắn. Hắn giả bộ đăm chiêu, rồi gật gù nói: “Căn phòng này đã cháy rồi, rõ ràng không thể ở lại nữa. Hay là ta qua Lưu Thủy Tiểu Uyển tạm trú một đêm cũng được.” Nói xong, hắn soi gương chỉnh lại mái tóc, gọi tiểu tư mang đến một bộ y phục sạch sẽ, thay vào rồi thản nhiên rảo bước về phía Lưu Thủy Tiểu Uyển. Hắn hoàn toàn không để tâm đến chuyện sửa sang lại căn phòng vừa bị cháy, càng không đoái hoài đến sống chết của Sở Trân Châu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương