So với việc động não, Sở Nguyệt Ly thật ra thích bái sư học nghệ, luyện võ thành tài hơn. Nhưng những câu chuyện của Tản nhân lại quá mức đặc sắc, khiến nàng nghe mà quên cả thời gian trôi. Một người vừa có thể làm thầy, vừa có thể làm bạn như vậy, quả thực không thể coi thường.
Sau đó, mỗi ngày Sở Nguyệt Ly đều đến Tàng Xá học tập. Không chỉ nắm rõ lịch sử của Đại Yến, mà ngay cả chính sự, phong tục tập quán của các nước xung quanh cũng hiểu biết gần như tường tận. Càng tìm hiểu nhiều, nàng càng có ham muốn muốn đặt chân ra ngoài kia, tận mắt nhìn ngắm thế giới rộng lớn.
Sở Nguyệt Ly bận rộn đến mức không có thời gian nghỉ ngơi, nhưng người khổ sở nhất lại chính là Cố Cửu Tiêu.
Hắn luôn mang trong lòng nỗi áy náy với nàng, nhiều lần muốn tìm nàng nói chuyện, nhưng ngay cả bóng dáng cũng không gặp được. Đêm xuống, hắn đứng trước bức tường Tử Đằng Các, nhìn đến xuất thần. Đã mấy lần muốn trèo vào nói một câu xin lỗi, nhưng rốt cuộc lại không thể bước chân, cũng chẳng mở nổi miệng.
Có đôi khi, thứ gọi là lòng tin thực sự rất kỳ lạ. Nó không giống như vàng bạc châu báu, không phải là một vật hữu hình, nhưng một khi đã mất đi, lại khó lòng tìm lại được.