Nhìn Sở đại nhân khoác trên mình bộ giá y đỏ rực, thái dương của Trưởng Công chúa giật liên hồi, tựa như có cơn cuồng phong đang thổi quét không thể kiểm soát.

Sở Nguyệt Ly cao giọng, hét lên chói tai: “Phụ thân, người... người đang làm gì vậy!?” Giọng nàng bi ai đến mức khiến người nghe cũng phải rơi lệ.

Sở đại nhân nhìn nàng, giơ tay định giáng xuống một cái tát nhưng lại bị Cố Cửu Tiêu đá văng ra, quát lớn: “Nói! Ngươi rốt cuộc là ai!? Vì sao lại chui vào quan tài của Cố hầu!? Nếu thật sự là Sở đại nhân, lập tức giao quan phủ tra xét!”

Sở đại nhân cũng biết xấu hổ, nào dám thừa nhận bản thân muốn hại Sở Nguyệt Ly nhưng lại bị chính nàng giăng bẫy? Lập tức, hắn giả giọng nữ, cố tỏ vẻ điềm đạm nói: “Tiểu nữ... ồ không, không... là do tiểu nữ ái mộ Cố hầu nên mới cả gan làm chuyện này...”

Cố Cửu Tiêu hừ lạnh: “Tiện nhân to gan! Đánh cho ta! Đánh chết cũng được!”