Chiếc dao găm này được bọc trong một vỏ da bò dày màu nâu sẫm, hai bên vỏ và phần mũi dao đều được viền một lớp thép đen, ngăn lưỡi dao sắc bén đâm thủng lớp da mà lộ ra ngoài. Thiết kế của vỏ dao đơn giản nhưng tinh tế, cầm trên tay lại vô cùng chắc chắn, khiến Sở Nguyệt Ly không khỏi hài lòng.

Nàng rút dao ra khỏi vỏ, phát hiện toàn bộ lưỡi dao có màu đen, nhưng dọc theo phần lưỡi lại phản chiếu một tia sáng xanh u ám, khí lạnh bức người. Quả nhiên là một thanh dao găm sắc bén hiếm thấy!

Sở Nguyệt Ly tùy ý lướt lưỡi dao qua mảnh vải trắng nhuốm máu vừa thay xuống, chỉ nghe một tiếng “soạt” nhẹ nhàng, mảnh vải lập tức bị cắt làm đôi, vết cắt gọn gàng không chút tì vết.

Nàng cực kỳ hài lòng, không khách sáo mà nói thẳng: “Vậy ta nhận luôn nhé.”

Cố Hỉ Ca thấy nàng thích, cũng vui vẻ gật đầu. Nhưng sau đó, nàng bỗng nhiên giật mình nhớ ra điều gì đó, chần chừ nói: “A Ly tỷ tỷ, muội mới nhớ ra, nhị ca từng nói muốn đặt thanh dao này vào quan tài của huynh ấy...”