Cố Hỉ Ca hết nhìn Bạch Vân Gian lại quay sang nhìn Sở Nguyệt Ly, rồi lại nhìn Bạch Vân Gian, lại quay sang Sở Nguyệt Ly… Sở Nguyệt Ly cong môi hỏi: “Muội thấy ta đẹp, hay hắn đẹp?” Cố Hỉ Ca chớp mắt đáp: “Đều đẹp.” Sở Nguyệt Ly khẽ mỉm cười, chậm rãi nằm úp xuống giường, lẩm bẩm: “Buồn ngủ quá, ngủ một lát đây.” Cố Hỉ Ca tặc lưỡi: “A Ly tỷ tỷ, căn phòng này vừa có người chết đấy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương