Ý tứ của trưởng công chúa quá rõ ràng, khiến thái y Hứa run rẩy đến mức suýt không đứng vững, không dám lên tiếng. Trưởng công chúa dùng ngón tay vuốt nhẹ vành chén trà, chậm rãi nói: “Thái y Hứa hẳn là có trong tay loại dược có thể mê hoặc tâm trí con người. Mà bản cung cũng có cách khiến thiên hạ tin rằng ả tiện nhân đó vì quá si tình với cố hầu gia nên tự nguyện đi theo hắn. Bà nhướng mày, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Ngươi nói có đúng không, thái y Hứa? Thái y Hứa mồ hôi ròng ròng, nhưng không dám lau đi. Trưởng công chúa thản nhiên nói tiếp: “Thái y Hứa mệt rồi sao? Bá Tịch được ngươi chăm sóc nhiều năm, bây giờ xuống suối vàng, chắc cũng không thể thiếu ngươi ở bên bầu bạn. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương