Sau khi Trưởng Công chúa rời đi, toàn bộ người nhà họ Sở như thể bị rút hết xương sống, suýt nữa ngã quỵ xuống đất. Sở lão gia dù sao cũng thật lòng thương yêu Sở Liên Ảnh vài phần, ông lảo đảo bước tới bên cạnh thi thể nàng ta, khóc lóc thảm thiết, đấm ngực dậm chân. Sở phu nhân thì chỉ giả vờ nhỏ hai giọt nước mắt, rồi thôi. Nhu di nương đỡ lấy Sở lão gia, dịu dàng khuyên nhủ: “Lão gia, đừng quá đau buồn, kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe. Sở lão gia nhìn quanh một lượt, giọng run rẩy: “Gia môn bất hạnh! Gia môn bất hạnh a! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương