Hồng Tiêu chạy một mạch đến Hầu phủ, đưa một cây trâm bạc cho hộ vệ, muốn cầu kiến Cố Cửu Tiêu. Nhưng bị từ chối. Nàng liền xin gặp Triệu Bất Ngữ, mới biết hắn bị đánh trọng thương, đến mức không thể động đậy. Hồng Tiêu phản ứng rất nhanh, lập tức mắt đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi, nghẹn ngào nói: “Đại ca… làm ơn giúp đỡ… nô gia… nô gia là Hồng Tiêu, đã cùng Bất Ngữ định thân. Xin hãy để ta vào trong chăm sóc chàng ấy.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương