Xe ngựa chạy xa dần, Sở Nguyệt Ly gõ vào tấm ván ngăn, ra hiệu cho Bạch Vân Gian thả nàng ra ngoài. Bạch Vân Gian chậm rãi mở mắt, nhưng không hề có ý định mở cửa cho nàng. Sở Nguyệt Ly không nhìn thấy sắc mặt của hắn, cũng chẳng rõ tình trạng hắn ra sao, trong lòng nóng như lửa đốt nhưng chẳng có cách nào khác, đành phải hạ giọng hỏi:“Vương gia?! Ngài thế nào rồi? Mau lên tiếng! Bạch Vân Gian vẫn bất động, không nói một lời. Sở Nguyệt Ly sốt ruột, lập tức cao giọng hét lên:“Mở cửa ra! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương