Xe ngựa lăn bánh trên đường, Sở Nguyệt Ly vén rèm cửa sổ, nói với Vương Lỗ đi theo bên cạnh: “Vương đại ca, huynh dẫn mọi người quay về đi.” Vương Lỗ ôm quyền, hạ giọng, ngụ ý sâu xa: “Nếu tiểu thư muốn làm gì, huynh đệ chúng tôi nhất định thề chết đi theo!” Sở Nguyệt Ly khẽ gật đầu, không nói gì thêm, buông rèm cửa sổ xuống: “Về đi.” Vương Lỗ nhìn ra được nàng có tính toán khác, liền hành lễ rồi ra hiệu cho đám tiêu sư rời đi. Khí thế của bọn họ không hề tầm thường. Trong khoang xe, Sở Nguyệt Ly bấm huyệt nhân trung của Hồng Tiêu, đánh thức nàng ta dậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương