Sở Nguyệt Ly thuận thế ngã vào lòng Bạch Vân Gian, trực tiếp ngồi lên đùi hắn, hé môi hôn xuống. Đã nhiều ngày không gặp, nỗi nhớ như thủy triều cuộn trào, ngay khoảnh khắc đó, tựa như sóng lớn vỗ vào bờ, dữ dội cuồng loạn. Sự thân mật này khiến Sở Nguyệt Ly cảm thấy không nên giấu giếm điều gì. Ít nhất, về chuyện ám sát, nàng không nên một mình gánh vác trọng trách điều tra, lại còn phải chịu đựng sự nghi ngờ. Nếu vì vậy mà giữa nàng và Bạch Vân Gian sinh ra khoảng cách, thì quả thật mất nhiều hơn được. Tình cảm là thứ nặng tựa ngàn cân, nhưng cũng mong manh chẳng khác nào giấy mỏng, chỉ có nâng niu giữ gìn mới có thể trong lúc nguy nan tin tưởng lẫn nhau, cùng chung kẻ địch. Sở Nguyệt Ly xưa nay là người phân rõ rạch ròi. Ngay khi bàn tay Bạch Vân Gian lướt qua eo nàng, nàng liền há miệng, cắn lấy môi dưới của hắn, nhìn thẳng vào mắt hắn, nói:“Có chuyện muốn nói với chàng… Ngay lúc đó, ngoài cửa vang lên giọng của Thích Bất Nhiên:“Tiểu thư, nho ướp lạnh đã mang tới. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương