Sở Nguyệt Ly cùng Phong Cương, lợi dụng bóng đêm lặng lẽ lẻn vào Tề phủ, tìm được Tề Trán Phóng, đánh ngất nàng ta rồi nhét thẳng vào bao tải đầy chuột, sau đó treo lên một gốc cây cổ thụ rậm rạp. Cố Cửu Tiêu ước chừng thời gian đã đến, bèn tỏ vẻ như không biết nói gì, giả vờ ngượng ngùng rồi lủi mất. Đêm đó, cả Tề phủ như phát điên, lục tung từng ngóc ngách để tìm kiếm Tề Trán Phóng nhưng hoàn toàn không thấy tung tích. Đến nửa đêm, từng tiếng thét chói tai vang vọng phá vỡ màn đêm, khiến toàn bộ người trong phủ giật mình tỉnh giấc. Mọi người lần theo tiếng hét, phát hiện Tề Trán Phóng bị treo trên cây, nửa vành tai đã bị chuột gặm mất. Tề phủ nhất thời náo loạn, đám gia đinh như phát điên mà truy tìm một nữ nhân xấu xí bụng to. Song, Sở Nguyệt Ly lại vô cùng ung dung, ngay cả khi Cố Cửu Tiêu lượn lờ trước mặt người nhà họ Tề, cũng không ai có thể nhận ra. Không thể không nói, Cố Cửu Tiêu giả trang nữ tử quả thực nhập vai đến tận xương tủy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương