Ba ngày sau, Tung Giới Tiêu Cục chính thức khai trương. Sở Nguyệt Ly không xuất hiện, chỉ yên vị trong thư phòng của tiêu cục, nắm chắc mọi thứ trong tay. Cố Cửu Tiêu cũng không dám nghịch ngợm, ngoan ngoãn ở lại phủ, bầu bạn với vị đại ca ngày càng yếu ớt của mình. Hắn muốn nói về Sở Nguyệt Ly, nhưng lại không nỡ, chỉ sợ vận mệnh của Cố Bá Tịch không thể thiếu nàng. Nói thật, từ ngày quen biết Sở Nguyệt Ly, hắn cảm thấy tinh thần phấn chấn hẳn lên. Ngay cả chuyện đánh nhau – trước đây chỉ xuất hiện trong giấc mơ – nay cũng đã xảy ra ngay trước mắt. Ừm… đánh Tề Minh Hoa, thật sự sảng khoái! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương