Mọi người xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn Sở Nguyệt Ly cũng dần trở nên khác biệt. Lúc này, Cố Cửu Tiêu thay một bộ y phục sạch sẽ, quay trở lại. Vừa nhìn thấy bầu không khí có gì đó không đúng, hắn liền lớn tiếng hỏi: “Nhìn cái gì mà nhìn?!” Mọi người lập tức tản ra, nhường lối. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương